Ba người Mai Nguyên Võ, cứng họng sau một lúc lâu, đồng loạt cười vang.
Mai Nguyên Võ vỗ vai Phương Minh Viễn, cười đến mức không thốt nên lời. Sau năm 2000, khi inte xuất hiện, đối với thế hệ sinh sau những năm bảy mươi, những điều Phương Minh Viễn nghĩ ra thế này có lực sát thương rất lớn. Phương Minh Viễn nhìn một đoàn người cười hàng tràng như vậy, thật sự không nghĩ ra là chính câu trả lời của hắn đáng buồn cười đến như thế?
- Bạn thật là hài hước quá đấy!
Đám người Mai Nguyên Võ cuối cùng cũng ngưng cười. Phương Minh Viễn chú ý thấy Trần Trung và Vệ Hưng Quốc đi từ hướng bãi đỗ xe tới, hiển nhiên vì thấy bọn hắn chậm trễ mà họ không yên lòng chút nào. Hắn ra hiệu cho ba người Triệu Nhã đi trước với mấy người Trần Trung.
Phương Minh Viễn lúc này mới đánh giá Mai Nguyên Võ từ trên xuống dưới, sau một lúc lâu, nhẹ giọng hỏi thăm :
- Vậy ra, bác của Lỗ Sơn là Thứ Trưởng Bộ đất đai và tài nguyên?
Muốn nói Trì Cảnh Ngọc cản con đường thăng tiến của người khác, đó cũng chỉ là vài vị phó bộ trưởng đất đai và tài nguyên thôi.
- Đó là người duy nhất thế hệ trong thứ hai của nhà họ Lỗ làm chính trị, ban đầu tưởng rằng lúc này đây có thể trở thành cấp Bộ trưởng, không nghĩ tới việc bị khiêng người chặn ngang. Hiện giờ chú Trì đã chắc chắn tiếp nhận chức vị Bộ trưởng, bạn nói thử xem, nhà họ Lỗ có thể không tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152424/quyen-3-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.