“Chánh án Dịch của toà án huyện.” Tuần Quốc Huy hơi sững người, tin tức của huyện Xích này thật là quá nhanh!
Ông ta nhìn Phương Minh Viễn, trầm ngâm nói:
- Nói là tôi đi đường mệt nên đã ngủ rồi. Thông báo với mọi người sáng mai sáu giờ chúng ta xuất phát. Không được thông báo cho bất cứ ai trong huyện Xích. À, nói với sở trưởng Quách nghĩ cách mang hồ sơ của Hải Phú Dân ra xem sao.
Để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bọn họ đến huyện Xích với danh nghĩa là cảnh sát thành phố Bắc Kinh. Vì vậy còn điều động thêm một trưởng phòng cảnh sát hình sự và bốn cảnh sát viên đi theo, lúc nhận phòng ở nhà khách đã mượn danh của vị sở trưởng Quách này, vì vậy mấy người bí thư Hình mới không nghi ngờ gì về thân phận của Tuần Quốc Huy.
Phương Minh Viễn lúc này mới thật sự cảm thấy yên tâm, Tuần Quốc Huy hành động như vậy rõ ràng là làm theo thái độ của hắn chứ không nghe theo mấy lời xin xỏ của lãnh đạo huyện. Mà tìm hồ sơ vụ án là để xem cô Lư Hải Anh này có nói đúng sự thật hay không, đây cũng là chuyện bình thường.
Đối với việc Lư Hải Anh khóc lóc kể lể, Phương Minh Viễn tin đến bảy tám phần, dù có khoa trương một chút thì bản chất vẫn không thay đổi. Nhân dân Hoa Hạ là những người dân tốt nhất trên thế giới, chỉ cần có thể sống được thì chắc chắn sẽ không tạo phản, điều này đã được chứng minh qua lịch sử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152416/quyen-3-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.