Ba người giống như những người đi lạc đường trong sa mạc nhìn thấy ốc đảo, vui mừng không kìm chế được.
Tới gần thôn con đường trở nên đẹp hơn, mặc dù không thể so sánh với đường quốc lộ nhưng so với quãng đường vừa đi thì đã là như trên trời với dưới đất.
- Chao ôi, mẹ ơi, cuối cùng cũng đi ra rồi.
Vệ Hưng Quốc thở phào nói. Cuối cùng Phương Minh Viễn cũng có thể ngồi ngay ngắn, ngồi lâu như lúc nãy làm hắn rất khó chịu.
- Cậu Phương, sắp đến giữa trưa rồi, chúng ta vào trong này ăn cơm đã, rồi hỏi thăm luôn chứ?
Trần Trung cũng cảm thấy thoải mái nghiêng đầu hỏi.
- Được.
Phương Minh Viễn cũng không phản đối gì. Vừa nãy nếu không phải ngồi trong xe giống như ngồi trên thuyền gặp gió to như thế thì cũng không mệt mỏi như vậy.
Thôn cũng không lớn, đường cái cho hai xe song song đi ngang qua được khiến toàn bộ thôn chia thôn làm hai phần. Bây giờ đang là mùa nông nhàn, nên mọi người trong thôn ngồi ở nhà nhiều cùng bọn trẻ, khi xe Jeep của nhóm người Phương Minh Viễn đến, bọn trẻ như gặp được vật quý liền tranh nhau xông tới. Trần Trung đành phải đi chậm lại.
Bên trong thôn chỉ có một khách sạn nhỏ, trong khách sạn cũng chỉ có hai vợ chồng chủ, có bốn năm cái bàn, điều đó cho thấy nơi này rất ít người ngoài tới.
Nhóm người Phương Minh Viễn lái xe dừng ở cửa, bà chủ căng thẳng ra đón, có thể nói là căng thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152410/quyen-3-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.