- Con mẹ nó thật đáng ghét, sớm không đến muộn không đến, hôm nay cố tình hại chúng ta, trên đường này quả thực cũng chưa có cách nào đi được.
Đi đằng trước là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, vừa phủi bụi đất trên người vừa mắng liên mồm
Bà chủ nhanh chóng đón khách qua, đứng lên đóng cửa trước lại, trong nháy mắt cô đã thấy ngoài cửa hiện giờ trời đã tối đen, qua ngọn đèn bên ngoài tiệm cơm có thể nhìn thấy bụi cát tung bay dày đặc như tuyết mịn từ trên rơi xuống. Mới đây mà trên chiếc xe Jeep của Phương Minh Viễn đã phủ một tầng đất cát dày.
- Hà Tam, tôi nói với anh không đi xe được, anh còn không tin, giờ toàn thân chúng ta đều là đất, giống như mô đất ấy.
Một người khách vừa phủi bụi trên người vừa oán giận nói.
Việc đó làm cho người thanh niên tức giận đáp:
- Tôi làm sao biết là chiếc xe bị bịt kín như vậy, anh ngồi phía sau, tôi ngồi phía trước tôi ăn no bụi đất nhiều còn nhiều hơn anh mà!
Mấy người đó lớn tiếng ồn ào không coi ai ra gì làm mấy bàn khách trong phòng không hài lòng nhìn bọn họ, lúc mấy người đó vào đã mang theo gió lạnh cùng không ít bụi đất vào trong căn phòng tương đối sạch sẽ, giờ trở thành cũ kỹ, với các bàn gần cửa đã được phủ một lớp bụi mỏng. Tuy nhiên mọi người nhìn đi ra ngoài, không muốn vì một chuyện cỏn con thế này mà xích mích với người khác, hơn nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152408/quyen-3-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.