- Không nhận?
Vu Thu Hạ thất thanh kêu lên:
- Chú Triêm, vì sao vậy?
Cô không hiểu, chuyện này đã bàn xong rồi, vì sao Hoàng Triêm lại còn thay dổi ý định.
- Không nhận!
Hoàng Triêm nói chắc nịch. Phương Minh viễn lúc này cũng trầm xuống, lẽ nào vì chuyện cùng để tên lên bài hát mà đã chọc giận ông già này?
Không đến mức ấy chứ, Hoàng Triêm trong truyền thuyết không phải là người lòng dạ hẹp hòi như vậy!
Lâm Tử Tường và Thành Long đều không hiểu gì, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Vu Thu Hạ, rồi nhìn sang vẻ mặt phụng phịu của Hoàng Triêm và vẻ trầm ngâm của Phương Minh Viễn, nhất thời không biết nói gì. Cái này gọi là thần tiên đánh nhau người phàm lảng tránh, hai người theo bên nào cũng không thích hợp.
- Chú Triêm, chú không chấp nhận cũng phải cho bọn cháu một lý do chứ ạ?
Vu Thu Hạ đau đầu nói, ông già này thật là, đùa kiểu gì thế không biết!
Hoàng Triêm đưa cho Tình Nhi một ly sữa chua, vừa đút cho cô bé ăn vừa nói:
- Còn nhận học trò danh dự làm gì nữa, trình độ của cậu ấy đâu có kém hơn chú, còn phải cần chú dạy sao? Nhận vào để thiên hạ cười chú sao? Cổ nhân chẳng phải có câu núi cao còn có núi cao hơn đó sao, giang hồ rộng lớn nơi đâu cũng có ngọa hổ tàng long. Hoàng Triêm chú chẳng qua là nhờ có chút may mắn có được chút hư danh ở đất Hồng Kông này, thật sự không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152399/quyen-2-chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.