Lúc Phương Minh Viễn và Quách Đông Thành từ chòi hóng mát quay trở về biệt thự, Phương Minh Viễn vẫn còn cảm thấy đầu mình có phần váng vất, “gừng càng già càng cay”, hôm nay hắn đã hiểu rõ được câu này. Đương nhiên, cũng hiểu thêm về câu “đã bước vào cửa thì là người một nhà”. Quách Đông Thành thì cười tủm tỉm vuốt râu, ngay cả kẻ ngốc nghếch cũng có thể thấy được, hiện giờ ông cụ đang rất vui.
Món tiền ba trăm triệu đô la Hồng Kông cho vay không tính lãi trong thời hạn mười năm, hơn nữa nhà họ Quách lại đồng ý giúp nhà họ Phương tìm kiếm và đào tạo nhân lực trên mọi phương diện ở Hồng Kông nhằm đổi lấy đặc quyền cổ đông nắm giữ ba mươi phần trăm trong tài sản đứng tên Phương Minh Viễn sau này đối với cả nhà họ Phương và nhà họ Quách mà nói, đều là kết quả rất tốt. Phương Minh Viễn có được nguồn cung cấp vốn dồi dào và một hậu thuẫn vững chắc, còn nhà họ Quách thì nhân cơ hội này chính thức vươn vòi tới sản nghiệp nhà họ Phương và thị trường nội địa. Tuy rằng đến nay ông Quách vẫn không hiểu tại sao Phương Minh Viễn lại có tầm nhìn đại cục chuẩn xác như vậy, nhưng vẫn biết tận dụng nó. Đối với ông mà nói, trong ngành nghề mà mình hiểu rõ, thì đương nhiên là cạnh tranh giành vị trí hàng đầu, nhưng ở ngành mà mình còn xa lạ, thì theo sát người có hiểu biết, dựa vào quyền và tiền thì cũng là một lựa chọn không tồi.
Đã nhận thấy Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152392/quyen-2-chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.