“Giọng nói rất dễ nghe.”
“Âm thanh rất nhanh”.
Trong đầu Phương Minh Viễn lúc này hiện lên một chuỗi các ý niệm, quả thực giọng nói này có vẻ rất êm ái, âm hưởng của nó có thể sẽ còn văng vẳng bên tai cho tới tận ba ngày hôm sau. Hắn ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy một người con gái cao gầy, khoảng gần một mét bảy, đang ly cánh tay chú Hạ. Cô không để ý tới Phương Minh Viễn đang nhìn từ phía sau, mái tóc đen dài tết thành bím buông thõng qua hông, dáng người mảnh khảnh, vòng eo thon gọn, vòng mông tròn căng và cặp đùi thon dài. Nhìn qua cũng biết là rất đẹp. Tuy nhiên vẫn còn chưa nhìn thấy khuôn mặt nhưng trong lòng Phương Minh Viễn lúc này đã có chút rung động.
- Dung Dung à, ngồi xuống, ngồi xuống đi, ba cháu đã được giúp đưa tới bệnh viện rồi, mẹ và chị cháu cũng đi theo, cháu đừng lo lắng quá, đây không phải là lúc để lo lắng.
Người đàn ông họ Hạ đứng dậy, lúc này mới sực nhớ ra còn chưa giới thiệu Lâm Dung với mấy người Phương Minh Viễn.
- Hãy cảm ơn hai người này đi, nếu không có họ giúp đỡ đúng lúc, chúng đã không đón được xe ta trên đường.
Cô gái lúc này mới quay đầu lại, Phương Minh Viễn cảm thấy khoảng không gian trước mắt mình sáng lên, ở kiếp trước hắn đã gặp không ít mỹ nhân, những bộ phim tình yêu của Nhật Bản hắn cũng đã xem vô số, nhưng lúc này đây trong mắt hắn, hắn như hồn bay phách lạc. Nét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152382/quyen-2-chuong-188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.