Không gian yên tĩnh, khi mọi người đi hết rồi, Mã Vĩnh Phúc, Triệu Tự An quả nhiên là vui mừng, Dương Quân Nghĩa và Cổ Vũ Thành đều mang vẻ mặt vui mừng, đều cảm thấy chuyến đi này quả không uổng công.
- Minh Viễn, tối nay cháu cho người ta ăn bánh vẽ, cảm giác thế nào?
Tô Ái Quân vừa lên xe liền cười hỏi. Tối nay y và Phương Minh Viễn đã phối hợp với nhau diễn một màn lừa bịp ra trò. Nói thì ba hoa chích chòe, nhưng tính thực tế thì chẳng được là bao. Nói là bánh vẽ thì cũng không ngoa.
-Nếu nói là bánh vẽ, thì trong đó cũng có một phần là của chú Tô đấy ạ.
Phương Minh Viễn từ ghế cạnh lái xe ngoái đầu lại nói.
-Tiếp theo, cần xem phản ứng của Chính phủ về việc này. Nếu như thực sự có thể thực hiện được, thì giai đoạn tiếp theo sẽ có rất nhiều việc cần làm. Hiện giờ, trong tay chúng ta chỉ có số tiền này, sợ là không đủ dùng. Ôi, cháu chỉ thấy số tiền cầm chưa kịp nóng tay thì đã phải tiêu rồi. Tiền, đúng là có thế nào cũng không đủ.
-Bây giờ thấy ít tiền sao? Lúc ấy nếu như cháu nói ngọt một chút, nhượng lại số hàng trong kho, hoặc là nói tăng giá lên một chút, thì chẳng phải sẽ có thêm một khoản kha khá sao?
Tô Ái Quân cười mắng
- Nếu như vậy, thì chú còn có thể gọi người đến phỏng vấn chúng ta sao? Ha ha, vậy mục quảng cáo trên trang nhất “Tần Tây nhật báo” thì lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152372/quyen-2-chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.