Dưới sự bắt nhịp của cô Trần, học sinh bắt đầu hát. Phương Minh viễn ngồi ở hàng ghế cuối cùng mở miệng theo từng câu nhưng lại không hề phát ra một âm thanh nào. Tâm lý là người bốn mươi tuổi rồi mà còn đi hát mấy bài hát thiếu nhi này, thật sự hắn mở không nổi miệng.
- Minh Viễn, cậu lại lười rồi.
Triệu Nhã ngồi bên tức giận nói, cả một đoạn dài Phương Minh Viễn không hề hát câu nào, làm người hát có đến khan cả cô như cô cảm thấy tức giận.
Phương Minh Viễn liếc nhìn cô, nghĩ thầm, hát đúngkhẩu hình thì sao? Có thể thấy được nhân dân cả nước thế nào sao? Bản thân không tranh danh, không tranh lợi thì còn tính toán làm gì? Châu chấu đá xe sao?
- Chị Tiểu Nhã, cho chị nước này!
Phùng Thiện ngồi bên kia Phương Minh Viễn nhét cho Triệu Nhã bình nước.
Triệu Nhã vui mừng nói:
- Vẫn là Thiện Thiện biết quan tâm người khác nhất!
Lưu Dũng ngồi ở hàng trên nghiêng đầu qua nhìn Phương Minh Viễn trái bao phải bọc giơ ngón tay cái lên. Con trai mười ba mười bốn tuổi cũng đã bắt đầu có tình cảm với bạn khác giới, trong trường trung học của nhà máy cán ép Tần Tây chuyện trai gái yêu nhau đã không còn là chuyện lạ, chỉ là trong trường quản lý nghiêm ngặt quá nên cứ xuất hiện là xử lý ngay, vì vậy các cô cậu học trò bất đắc dĩ phải chuyển sang hoạt động bí mật. Quang minh chính đại biểu lộ ra ngoài thì chỉ có Phương Minh Viễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152360/quyen-2-chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.