Lúc mặt trời vừa ló dạng ở chân trời thì Trịnh Quân mới buông bút xuống, đầu thuốc lá đựng trong gạt tàn để trên bàn đã chất thành đống như ngọn núi, phòng khách như có một làn sương mỏng bay lững lờ, trong không khí toàn mùi khói thuốc.
Trịnh Quân nhìn gói thuốc đặt trên bàn, chỉ còn lại điếu cuối cùng. Y với tay lấy ra, châm lửa hít sâu vào một hơi rồi ngã người lên sô pha, đôi mắt lim dim. Bận rộn suốt mấy tiếng đồng hồ, gọi đi mấy chục cuộc điện thoại gần như là vận dụng hết tất cả các mối quan hệ của mình, cuối cùng y cũng đã hỏi thăm rõ ràng về cái cửa hàng ở Bình Xuyên kia. Y bây giờ mới như trút được gánh nặng mà ung dung hưởng thụ hương vị mà thuốc lá mang lại. Y vốn không phải là tên nghiện thuốc lá, nhưng bây giờ y cần thuốc là để nâng cao tinh thần.
- Quả nhiên không phải là một cái đèn cạn dầu.
Trịnh Quân nhìn vào bản thảo đã viết rất cụ thể, thốt ra một câu tự đáy lòng.
Nhà họ Phương ở thị trấn Hải Trang huyện Bình Xuyên, một gia đình rất bình thường ở tỉnh Tần Tây. Nếu lúc đó lấy ý nghĩa gia tộc ra để báo danh thì y đã có chút cân nhắc rồi, chỉ trong một thời gian ngắn bắt đầu từ nghề làm bánh bao đã từng bước chiếm được vị trí gia tộc số một ở Bình Xuyên.
Gọi đó là gia tộc mạnh nhất ở Bình Xuyên, Trịnh quân thấy cũng không có gì là quá đáng. Tuy ở Bình Xuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152350/quyen-2-chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.