Trung tâm thương mại huyện sẵn lòng lấy năm trăm nghìn tệ tiền hàng siêu thị Carrefour với giá bằng 80% giá niêm yết của chợ, mà chỉ giới hạn đồ điện gia dụng, hàng tiêu dùng, và những hàng hóa bán chạy khác. Nếu như bình thường với cái giá này của gã cũng xem như tạm được. Phương Minh Viễn coi như một đơn hàng mua sỉ lớn thôi, nhưng cái giá này với thời điểm hiện nay thì quả là ức hiếp người quá đáng. Hàng hóa bây giờ giống như con gái hoàng đế không lo ế, bầy ra giá hàng bao nhiêu bán hết bấy nhiêu, đừng nói là giảm giá 20%, nếu tăng giá lên 10 hoặc 20% cũng tuyệt đối không lo đầu ra. Nói cách khác thì Vu Đắc Thủy chỉ cần tuồn hàng qua tay một lần là đã kiếm được ít nhất là một trăm nghìn nhân dân tệ tiền lợi nhuận.
Còn đối với đề nghị của Phương Minh Viễn, Vu Đắc Thủy trầm ngâm nửa ngày mới đồng ý trợ giúp cho ba mươi nhân viên thu ngân, hơn nữa còn yêu cầu những nhân viên thu ngân này trong thời gian làm việc ở siêu thị Carrefour phải được hưởng đãi ngộ giống với nhân viên chính thức của chợ. Thật ra điểm này cũng không vấn đề gì, Phương Minh Viễn cũng không định kiếm chác gì từ những nhân viên thu ngân này, nhưng so với tên sư tử há miệng trước mặt Vu Đắc Thủy này thì cũng thật là bủn xỉn. Một trăm nghìn tệ lợi nhuận Phương Minh Viễn nhường lại so với sự trợ giúp cỏn con này thực sự là có phần không thoải mái.
Phương Minh Viễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152337/quyen-2-chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.