-Ghê thật, kinh doanh liên tục bẩy mươi hai tiếng, đối với cấp trên đúng là một thử thách khá khó khăn đấy.
Tôn Chiếu Luân gật gù với vẻ bất đắc dĩ
-Nhưng như vậy cũng có thể làm giảm bớt lo lắng của dân chúng ngoài kia, sao họ lại có thể càn quét hàng hóa điên cuồng đến vậy, tôi thừa nhận là từ này dùng ở đây không được hợp lí cho lắm nhưng bây giờ tôi chẳng thể tìm được từ nào thỏa đáng hơn để hình dung hành vi của họ.
Phương Bân gật đầu thông cảm, sau hai ngày làm việc với cường độ lớn, ngay đến anh cũng loạn lên không kém.
-Tôi hiểu mà
Anh nói.
-Thực ra bọn họ nghĩ nguồn hàng của chúng ta không đủ, nếu chậm chân họ có tiền cũng sẽ không mua được hàng! Hiện nay chợ trung tâm thương mại và hợp tác xã thu mua của huyện đều đã đóng cửa, nghe nói kho hàng của họ đều đã trống rỗng. Đến kho hàng tích lũy nhiều năm cũng đã sạch bách. Những cửa tiệm nhỏ trong huyện e là cũng không khá khẩm hơn mấy. Trong thời gian ngắn, sợ là chỉ có chỗ chúng ta vẫn còn hàng để bán. Bọn họ lo lắng chúng ta cũng sẽ ngừng bán bất cứ lúc nào! Vì vậy mới liều mạng chen chúc mua hàng như hổ như sói, đổi xấp tiền có thể mất giá bất cứ lúc nào thành những vật phẩm thực dụng. Chỉ có như vậy mới làm họ thấy an tâm.
Tôn Chiếu Luân thở dài nói:
-Thật ra tôi cũng đã kiến nghị với cậu Phương, tăng giá các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152335/quyen-2-chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.