- Chính xác, chính là quả hồng! Nói chính xác là tớ đã ngắm chuẩn vào “bát nhị” ở đây.
Vũ Điền Quang Ly nói với vẻ mặt hào hứng.
- Bánh quả hồng?
Ashon Kagetsu nhíu mày, ở đây lâu như vậy, cô cũng từng thấy họ bán bánh quả hồng trên đường, nhưng vì không có hứng thú với chúng nên cũng chưa bao giờ nếm thử .
- Ở thành phố Yoshino có một viện bảo tàng quả hồng độc nhất vô nhị trên thế giới, cái này chắc là cậu không biết. Nhưng từ nhỏ đến giờ mình đã đến thăm quan vài lần. Mình nhớ rất rõ ở trong viện bảo tàng có một ghi chép kể rằng: “Hoa Hạ là nước sinh sản ra chủ yếu lượng hồng trên thế giới, loại hồng tốt nhất thì được trồng tại Bình Xuyên”. Bình Xuyên này may mắn được ban cho hoàn cảnh sinh thái tự nhiên đặc biệt thích hợp cho sự sinh trưởng của cây hồng. Cây hồng ở Bình Xuyên đã được trồng từ rất lâu đời. Sớm nhất có thể là từ triều Hán. Vào thời nhà Minh, bánh quả hồng ở đây đã được dùng làm hiến phẩm cống nạp cho hoàng đế triều Minh! Cậu biết như thế có ý nghĩa gì không? Bánh quả hồng ở Bình Xuyên này là cống phẩm!
Vũ Điền Quang Ly kêu lên đầy hưng phấn.
- Là cống phẩm thì sao? Tớ không thấy loại bánh đấy có gì ngon cả.
Asohon Kagetsu nói không chút bận tâm.
Vũ Điền Quang Ly nhìn Ashon Kagetsu từ trên xuống dưới như người ngoài hành tinh, kinh ngạc nói:
- Kagetsu, cậu mới ở đây được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152328/quyen-2-chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.