Khi đoàn người đến huyện Hải Trang, trời đã nhá nhem tối, vào đúng giờ ăn cơm tối, Phương Minh Viễn là người bản xứ ở đây nên bèn chủ động lên tiếng mời cơm, tiếp đãi Vũ Điền Quang Ly ngay tại quán ăn của nhà họ Phương. Các món ăn của Hoa Hạ quả nhiên là có sức quyến rũ vô cùng, ăn được một tí, Vũ Điền Quang Ly trước đó vốn hơi gượng gạo đã trò chuyện thật vui vẻ cùng Phương Minh Viễn, chủ và khách cùng vui vẻ và thoải mái.
Trần Trung đưa hai cô gái trở về nhà khách, nơi đây hiện giờ luôn luôn có cảnh sát thị trấn đóng giữ, về mặt an toàn thì không cần phải lo lắng.
- Ăn no quá trời, đã lâu lắm rồi tớ mới ăn no như thế này đấy!
Vũ Quang Điền Ly xoa xoa cái bụng căng tròn của mình, không hề giữ hình tượng thục nữ ngả người lên mặt cát mà trong mắt cô vô cùng thô sơ kia, hít một hơi dài.
- Cậu không biết xẩu hổ mà còn nói, hôm nay tớ mất mặt không để đâu cho hết. Ai mà biết thì sẽ nghĩ cậu đi đường xa nên mệt và đói, ai mà không biết kiểu gì cũng nghĩ cậu là dân tị nạn Châu Phi cũng nên.
Asohon Kagetsu rót cho cô một ly trà, ngồi bên cạnh quở trách.
- Tớ bảo, cậu không thể giữ cho tớ một chút thể diện được hả? Cậu tính thử xem nhá, hôm nay mới là ngày đầu tiên cậu đặt chân tới Bình Xuyên, đã gây ra bao nhiêu chuyện nực cười! Cậu là bạn tớ nên tớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152326/quyen-2-chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.