Giữa trưa ngày hôm sau, Minh Viễn đi tới chỗ Chu Đại Quân và biết được tin tức Đồng Đống và Vương Hạo đã bị cách ly để thẩm tra, không khỏi thở phào một cái. Việc đã tới nước này tức là Đồng Thanh Hoa và Vương Quang Viễn đã hoàn toàn không có khả năng xoay sở. Đã không có Đồng Đống và Vương Hạo che chở, tiền đồ sáng lạn của chúng, chuyện xấu xa của chúng không thể che giấu dưới ánh sáng mặt trời. Nhưng đối với Đồng Đống và Vương Hạo mà nói, xem như đã đóng cây đinh cuối cùng vào quan tài. Đánh một rắn mà không chết cũng như nuôi hổ gây họa, Phương Minh Viễn sẽ không làm.
- Cậu Phương Minh Viễn, hai người kia miệng mồm nhanh nhảu, mọi thứ đều không có nói ra.
Lỗ Đắc Lợi chỉ vào phía trong phòng Tiểu Ngũ và Quách Ca phiền muộn nói.
- Nếu không trừng trị bọn chúng một cách thích đáng, tôi cam đoan cảnh sát trong huyện sẽ không nhìn ra.
Bọn chúng sẽ nhanh chóng được chuyển tới cho cảnh sát cấp tỉnh hỏi cung. Ý đồ bắt cóc người nước ngoài, vì đây là thời kỳ mở cửa, đương nhiên khó nhận thấy sự tác hại của vụ án. Trong cùng một ngày nếu có thể lấy cung cả hai người bọn họ lần nữa thì quá tốt.
Đối với Lỗ Đắc Lợi mà nói, không thể nghi ngờ đã có công lớn. Cho nên Lỗ Đắc Lợi không cam lòng giao hai người bọn họ cho cảnh sát tỉnh điều tra.
Phương Minh Viễn làm sao lại không thấy rõ ý đồ đó của y. Nhưng Lỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152322/quyen-2-chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.