Đồng Thanh Hoa và Vương Quang Viễn lúc này đã bị dẫn vào đồn công an của thị trấn Hải Trang. Nói chung đều vì rất nể mặt cha của Đồng Thanh Hoa là Đồng Đống, nên trên đường đi chỉ cần hai tên không chửi mắng, hoặc có ý đồ bỏ trốn thì cảnh sát đối với bọn chúng cũng không quá nghiêm khắc, thậm chí hai đứa còn không bị còng tay.
Đồn công an thị trấn Hải Trang cũng không có nơi tạm giam chính thức, nếu mà chỉ tạm giam một người một hai ngày thì chỉ có một căn phòng có thể dùng tạm, nhưng quá ba ngày trở lên đều phải đưa về tạm giam tại huyện Bình Xuyên. Lỗ Đắc Lợi bố trí tạm một căn phòng để giam hai đứa lại. Nhưng không biết là vì cố ý tạo điều kiện cho con của Đồng Đống hay là họ quá sơ xuất mà trong phòng lại để một chiếc điện thoại bàn.
Mới đầu cả hai tên còn không dám manh động, lo sợ rằng sẽ bị cảnh sát Hải
Trang đánh mắng. Bọn chúng đã từng là khách quen của cục cảnh sát, nhưng trước đây là đến xem cảnh sát bắt những kẻ mắc tội với mình. Hôm nay đến lượt mình phải vào đây, trong lòng đương nhiên cảm giác rất lo lắng, chỉ sợ những mưu mô thủ đoạn mà mình từng chứng kiến sẽ giáng xuống đầu mình. Xem những kẻ chịu tội kêu cha kêu mẹ như một sự hưởng thụ, nhưng khi đến lượt mình thì mới hiểu, cảm giác thật khổ sở biết bao.
Nhưng thời gian trôi đi, bọn chúng như đang ở chỗ không người. Đồng Thanh Hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152313/quyen-2-chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.