Theo sự quan tâm của Vu Thu Hạ, Phương gia lúc này không chỉ mua một chiếc xe tải, phụ trách việc mua đồ cho tiệm cơm và sau này chuyên chở hàng hóa cho cửa hàng, còn mua một chiếc xe tải vừa dùng để chở khách vừa dùng chở hàng nữa. Vốn dĩ Vu Thu Hạ muốn mua cho hắn một chiếc xe có rèm che, nhưng vì giao thông trong huyện Bình Xuyên cũng bình thường, mà tiệm sửa xe có thể sửa xe có rèm che cũng rất thưa thớt, hơn nữa Phương Minh Viễn cũng không hy vọng đi loại xe đó.
Hiện giờ người có thể ngồi xe có rèm che không phải cán bộ lãnh đạo chính phủ thì cũng là lãnh đạo doanh nghiệp cỡ trung của nhà nước. Ngay cả nhà máy thiết bị cán ép tỉnh Tần Tây cũng chỉ có Bí thư, Xưởng trưởng và mấy người Phó bí thư mới có quyền sử dụng. Nếu Phương Minh Viễn đi xe có rèm che về thị trấn Hải Trang, không phải sẽ làm cho toàn bộ người trong nhà máy mở to mắt nhìn sao?
Miyamoto và Muto sau khi ký xong hợp đồng liền lập tức quay về Nhật Bản, lúc này họ thấy cần lập tức báo cáo tỉ mỉ lại cho Công ty cổ phần Enics về những gì họ đã nghe và chứng kiến trong hành trình đến huyện Bình Xuyên.
Công ty cổ phần Enics nên đổi mới nhận thức về Phương Minh Viễn, thiếu niên này không chỉ thể hiện tài năng thiên phú trong lĩnh vực truyện tranh và trò chơi điện tử, mà ở tỉnh Tần Tây cũng có một mạng lưới quan hệ không thường. Nhất là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152307/quyen-2-chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.