Kỳ thi của học sinh trung học đã kết thúc, mặc kệ kết quả cuối cùng ra sao, mọi học sinh như trút được gánh nặng sau cuộc thi, đeo theo túi sách trên lưng và lao như cơn gió ra ngoài. Dù sau này là cảnh xuân tươi đẹp hay mưa to tầm tả thì cuối tuần này bọn chúng đều phải vui chơi thật đã.
- Minh Viễn, có một chuyện mình vẫn chưa hiểu rõ, cậu hãy nói lại cho mình một lần nữa đi, ba bước cuối cùng kia là như thế nào?
Lưu Dũng vừa lải nhải hỏi vừa đuổi theo sau Phương Minh Viễn.
- Minh Viễn, Minh Viễn, cậu chờ mình với.
Bỗng phía sau truyền đến tiếng kêu của Triệu Nhã. Phương Minh Viễn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Triệu Nhã dắt theo Phùng Thiện chạy tới.
- Cậu chạy gấp vậy làm gì? Dù gì bọn mình cũng chờ cậu mà.
Phương Minh Viễn buồn cười nói. Nếu Phương Minh Viễn đi học thì bọn họ luôn tập trung tại chỗ gửi xe rồi cùng về nhà.
- Hô
Triệu Nhã chống tay trên đầu gối, thở hổn hển rồi vội la lên.
- Minh Viễn, đáp án của câu hỏi thứ hai có phải là 8.46 không, Thiện Thiện lại nói là 6.82.
Đây chính là câu hỏi lớn mười lăm điểm, không hỏi rõ ràng thì trong lòng cô ấy luôn bất an; nhưng người có quyền uy nhất ở đây ngoại trừ thầy giáo ra thì chính là Phương Minh Viễn.
Phương Minh Viễn không nhịn được cười, cả hai không ngờ là chỉ vì một đáp án mà cô bé lại chạy không kịp thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152283/quyen-2-chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.