Chu Đại Quân cảm thấy thỏa mãn khi ngồi trong phòng chính mình. Từ cửa sổ nhìn về phía bầu trời, từ lúc ông ta theo thị trấn Hải Trang lến đến huyện Bình Xuyên làm phó cục trưởng cho đến nay, chưa bao giờ lại hãnh diện như hôm nay.
Khi mớibước vào cục cảnh sát, bởi vì chưa có chỗ dựa vững chắc, hơn nữa vì việc chuyển công tác của chính mình mà những người có thâm niên trong cục đã nói, ông ta ở ttrong Cục cảnh sát kỳ thật là không thể nào sống tốt được. Thêm vào đó với tư cách là phó cục trưởng, trong cục này quyền lực của ông căn bản là không có, có thể nói là ván đã đóng thuyền. Muốn thay đổi mặt này, tất nhiên là cần phải có thời gian cũng như cơ hội, Chu Đại Quân nghĩ đến, có lẽ là một năm, hai năm hoặc có lẽ là năm hay sáu năm, tài năng của ông ở Cục cảnh sát Bình Xuyên thật ra chỉ có mình ông hiểu thôi.
Nhưng thật không ngờ, bởi vì nhà họ Phương tiến vào huyện Bình Xuyên mà chỉ qua vài ngày ngắn ngủi, địa vị của ông ở trong cục trở nên biến hóa nghiêng trời nghiêng đất. Tuy rằng, vẫn chỉ quản những chuyện cũ nhưng tiếng nói của ông ở trong cục không có vị lãnh đạo nào có thể bỏ qua. Nhóm cảnh sát cấp dưới, hiện giờ đối với ông không còn hiện tượng bằng mặt mà không bằng lòng nữa.
Mỗi người nhìn ông đều mang theo khuôn mặt tươi cười đón chào cũng như tạm biệt, mặc dù ông ta biết đó là bởi vì cám ơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152281/quyen-2-chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.