Gật gật đầu, tạm chấp nhận. Ít nhất thì giao thông cũng thuận tiện. Tuy rằng khoảng cách từ huyện đến trung tâm cũng không gần, nhưng chỉ cần giao thông thuận lợi và sản phẩm phong phú, giá cả ưu đãi, phục vụ chu đáo, tất nhiên sẽ không lo là không có khách đến. Hắn sẽ đặt bước chân thí điểm việc buôn bán đầu tiên tại nơi đây, đây cũng là nơi nguồn cội cho tương lai của hắn, nên không thể chấp nhận có bất kì sai sót nào.
Cổng chính của nhà mày không khóa, Chu Viên Triều chỉ đẩy nhẹ một cái, cánh cổng đã mở ra ngay, lối dẫn vào nhà máy là một khoảng đất trống lát xi măng, Phương Minh Viễn thầm tính, nơi này có thể sử dụng để làm bãi đỗ xe, tuy hiện giờ huyện Bình Xuyên, xe ô tô tư nhân gần như là không có, nhưng so với mức độ mua sắm và phúc lợi công cộng trong kiếp sau. tỉ lệ này cũng lớn. Hơn nữa, chẳng bao lâu những hộ kinh doanh cá thể sẽ dần dần mua xe vận tải. Chuẩn bị trước đâu có bao giờ là thừa, không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một việc tốt. Trước mắt, cũng có thể sử dụng làm chỗ giữ xe đạp cũng được.
Đi bộ về phía khu nhà máy vài bước, một nhà xưởng hiện ra trước mặt Phương Minh Viễn hai người, thoạt nhìn bên ngoài nhà xưởng hơi cũ nát, các cửa sổ bằng thủy tinh trên tường có nhiều cái đã bị phá nát, cửa ra vào nhà máy cũng bị gỉ sét loang lổ, quả nhiên đúng như lời của Chu Viên Triều nói, nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152263/quyen-2-chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.