Phương Minh Viễn nhìn Phương Bân. Những lời như thế này, ít khi kiếp sau thấy được từ miệng Phương Bân nói ra.
Quách phu nhân cũng không khỏi mỉm cười, khuôn mặt tươi cười giống như hoa tươi nở rộ ngược lại với khuôn mặt buồn thảm vừa rồi, vẻ đẹp trong sáng đó khiến cho nam giới trong phòng đều mê mẩn.
Cha là một anh hùng, mẹ là một mỹ nhân!
Phương Minh Viễn trong lòng thầm nghĩ, sức hấp dẫn của nam giới đối với sự nữ tính của người phụ nữ này mà nói còn hấp dẫn hơn của con gái. Phó đồn trưởng Ninh có hiểu biết nhiều cũng thấy trước mắt sáng lên.
- Ôi, cậu ấy còn nói quá như vậy sao?
Quách phu nhân cười nhìn Phương Minh Viễn, nơi này mới mở cửa biên giới quốc gia không lâu, không ngờ đến một đứa trẻ có thể nói như vậy, quả thực cô cảm thấy hơi ngạc nhiên.
- Không phải chỉ có việc này, tôi đã từng hỏi nó, ước vọng lớn nhất của nó là gì? Cô thử đoán xem nó trả lời thế nào?
Phương Bân tiếp tục khoe khoang, giống như Quách phu nhân có phong cách cao quý và khác hẳn với những người phụ nữ lẳng lơ trong nước, đây là lần đầu tiên Phương Bân được gặp. Tuy nhiên không đến mức quá sâu sắc nhưng trong trái tim cũng cảm thấy thân mật.
- Phấn đấu cả đời vì chủ nghĩa xã hội khoa học?
Quách phu nhân hỏi dò. Đây là câu trả lời rất phổ biến trong nước.
- Không, nó trả lời là được ăn ngủ tự nhiên mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152247/quyen-2-chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.