Khi hoàng hôn buông xuống khắp nơi, là thời điểm đèn đường bắt đầu sáng trong thành Phụng Nguyên, đoàn người Phương Minh Viễn chưa lê nổi chân về tới nhà Phương Nhai.
Triệu Nhã dắt Phương Minh Viễn, nhắc nhở một lần nữa:
- Minh Viễn, lát nữa anh phải nhớ gọi điện thoại cho ông nội nói với ông giúp em xin phép nghỉ.
- Nhớ rồi, nhớ rồi!
Phương Minh viễn đau đầu nói. Bây giờ, nghỉ hai ngày hắn tha hồ mà nhớ lại những kỷ niệm trong kiếp trước. Biết là Phương Minh Viễn còn muốn ở Phụng Nguyên thêm từ một đến hai ngày nữa, Triệu Nhã và Phùng Thiện, hai người nói cứng rắn khiến cho Phương Minh Viễn phải đồng ý, mọi người cùng nhau trở lại thị trấn Hải Trang. Thoát không được, cuối cùng Phương Minh Viễn cũng đành đồng ý.
- Nếu anh Viễn mở lời thì bố sẽ không nói em. Ông nội Triệu cũng sẽ không mắng. Tiểu Nhã, em cũng đừng nhắc anh Viễn nữa, anh ấy sẽ không quên đâu.
Phùng Thiện dắt bên cánh tay kia của Phương Minh Viễn, khuôn mặt vui vẻ nói
- Ngày mai chúng ta ra rừng bia, được không?
- Ngày mai? Ngày mai để chú Út cùng các em đi thôi, anh có việc phải làm rồi.
Phương Minh Viễn bất đắc dĩ trả lời. Lúc đó chắc Miyamoto bên kia cũng sẽ có tin tức.
- Không được! Ngày mai chú cũng có việc rồi!
Phương Bân nghe thấy vậy, hôm nay là lần đầu tiên y biết, hóa ra không chỉ có đưa con gái đi dạo phố làm cho con trai mệt chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152245/quyen-2-chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.