Về yêu cầu của Phương Minh Viễn, Miyamoto tất nhiên là cầu được, ước thấy. Thật ra cho dù Phương Minh Viễn không đề cập đến, ông ta cũng sẽ không mang truyện tranh người lớn, làm trái luật pháp Trung Quốc, vì như thế rất khó qua được hải quan. Hơn nữa khi bị phát hiện, cho dù là “Nguyệt san thiếu niên” hay là Phương Minh Viễn cũng đểu là việc tổn hại danh dự.
- Truyện tranh người lớn? Đó là gì?
Phương Bân nói vẻ châm chọc Phương Minh Viễn.
- Đó là truyện tranh cho người lớn xem, không thích hợp ncho thiếu niên đâu.
Tô Ái Quân dĩ nhiên biết truyện tranh người lớn của Nhật Bản là gì, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, anh ta không tiện nói rõ cho Phương Bân, chỉ giả bộ ngây ngô để gạt người ta thôi.
- Cậu Phương, lúc đến đây, tôi còn có một nhiệm vụ khác, đó chính là hy vọng cậu Phương trao quyền cho nhà xuất bản của tôi, vào lúc thời cơ chín muồi, sẽ xuất bản ra “U Du Bạch Thư”. Nhà xuất bản của tôi thuộc hàng cao cấp, rất xem trọng triển vọng của nó.
Miyamoto nhìn thấy trên mặt Phương Minh Viễn có chút xấu hổ, thầm than rằng Phương Minh Viễn trưởng thành sớm, không ngờ biết được trong thị trường truyện tranh Nhật Bản còn có truyện tranh người lớn, nên nói đỡ cho Phương Minh Viễn sang chuyện khác.
Thần kinh Phương Minh Viễn rung lên, hơi kinh ngạc hỏi:
- Ông Miyamoto, có phải chuẩn bị xuất bản truyện tranh này? Có phải là sớm quá không? Dù sao cũng mới ra có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152237/quyen-2-chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.