Quách Lượng ra đến trước cửa, còn chào hỏi Chu Đại Quân, chúc mừng y sắp được thăng chức.
- Quách Lượng, Quách đầu to, đừng nói tôi không nhắc nhở anh, quán ăn nhà họ Phương này là do anh Phương tôi mở. Nếu anh muốn nói kiểu cướp đoạt, đừng trách tôi sau này sẽ chú ý đến anh thêm.
Chu Đại Quân lạnh lùng chỉ vào Quách Lượng nói.
- Chu cục phó tương lai ơi, tôi đây chẳng qua là giao dịch buôn bán bình thường, sao lại nói là lường gạt được. Chu cục phó cũng đừng nên nhạy cảm như vậy.
Quách Lượng không kiêu ngạo cũng không xu nịnh nói.
- Chu cục phó nếu không tin, có thể từ từ xem. Thời gian cũng gấp, tôi phải về Bình Xuyên ngay, không mời Chu cục phó ăn cơm được. Chờ sau khi Chu cục phó thăng chức, tôi sẽ bày tiệc ở Bình Xuyên để tiếp đón Chu cục phó.
Quách Lượng dẫn theo bốn thuộc hạ, nghênh ngang ra khỏi quán ăn nhà họ Phương, vênh mặt chạy xe tải đi.
- Đại Quân, hôm nay may mà có em đó.
Ông Phương nét mặt u ám vỗ vai Chu Đại Quân nói:
- Để đó đi, mọi người trong nhà cùng nhau đến ăn bữa cơm đi.
Chu Đại Quân dĩ nhiên sẽ không khách sáo với nhà họ Phương. Hai nhà sớm đã có quan hệ bạn bè, nếu không thì không phải ông Phương chỉ gọi một tiếng mà y đã tới rồi.
- Ông nội ơi, mặc kệ có chuyện gì xảy ra, chúng ta nên ăn cơm thì ăn, nên ngủ thì ngủ. Nếu như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152224/quyen-2-chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.