- Là hắn viết sao?
Chu Lão Mậu hỏi, giọng run run, gã không tin được vào mắt mình nữa, đây là một đứa bé mới bảy tám tuổi sao.
- Tôi không biết có phải là do hắn viết hay không, nhưng kịch bản này là do hắn đưa!
Trần Tiểu Nhị khoanh tay trước ngực, cười cười không nhìn Chu Lão Mậu nói:
- Tôi vẫn cứ nghĩ chỉ có con báo đất mới có biểu hiện không bình tĩnh như thế này, không ngờ Chu Lão Mậu ông luôn tự nhận là gặp trường hợp nào cũng bình tĩnh mà cũng có ngày như hôm nay.
- Ha ha ha…
Trần Tiểu Nhị vừa nói như vậy khiến trong phòng cười rộ lên.
- Đừng nói đùa nữa, nói chuyện chính đi!
Chu Lão Mậu dở khóc dở cười, ấn Trần Tiểu Nhị ngồi lên ghế, trịnh trọng hỏi han:
- Kịch bản này quả thật là do cậu bé này đưa chứ?
- Không thể giả được!
Trần Tiểu Nhị làm dáng vẻ thề thốt nói.
- Đích thật là do hắn đưa đấy.
Tô Ái Quân lúc này cũng nhìn Phương Minh Viễn với ánh mắt khác thường.
- Anh bạn nhỏ, cháu tên là gì?
Lúc này Chu Lão Mậu không tin cũng không được.
- Cháu chào chú Chu, cháu là Phương Minh Viễn!
Phương Minh Viễn đáp lại chào hỏi lễ phép.
- Kịch bản này là …cháu viết sao?
Chu Lão Mậu vẫn cảm thấy khó tin, có thể đứa bé này quen người viết, mới mang đến đây cho hai người họ.
Phương Minh Viễn cười mà không đáp, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152195/quyen-1-chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.