Kỳ thực thứ mà Nghiêm Đông Vũ cảm nhận được không phải là một loại ảo giác. Người đã có kinh nghiệm sống hơn mười năm nay như Phương Minh Viễn, đối với loại trò hề vụng về này, thực ra là đã nhìn thấy rất nhiều rồi. Trải qua nhiều rồi thì chỉ cần mới bắt đầu đã có thể đoán ngay ra được kết cục. Hắn biết Nghiêm Đông Vũ vẫn xem hắn không vừa mắt, tất nhiên rồi, bản thân hắn cũng vẫn biết mình không vừa mắt y. Nhưng là một người trưởng thành mà dùng trò bịp vô nghĩa này để đối phó với học sinh của ông ta thì có phần hơi quá. Hắn là muốn xem xem rốt cuộc Nghiêm Đông Vũ còn có thể bày ra những trò bịp gì nữa.
Nếu nói rằng ngay từ đầu hắn có thể coi những hành động đó của Nghiêm Đông Vũ là phương thức giáo dục khắc nghiệt thì hắn còn có thể dễ dàng khoan nhượng. Dù sao thì ở những năm 83, những tình huống kiểu này nhìn mãi cũng quen mắt rồi. Nhưng cố ý khiêu khích như thế này thì con giun xéo mãi cũng phải quằn. Hiển nhiên, ở đây Nghiêm Đông Vũ là tự nhận mình đã thu phục được tất cả bọn trẻ trong lớp, và đây mới là lúc ông ta xử lý mình.
Phương Minh Viễn lạnh lùng nhìn Nghiêm Đông Vũ, chờ xem ông ta sẽ nói tiếp những gì.
Nghiêm Đông Vũ chợt trong lòng chấn động, do bắt gặp ánh mắt của Phương Minh Viễn nên đã không tự chủ được lảng tránh đi. Nhưng ông ta liền ý thức được ngay hành động vừa rồi của bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152174/quyen-1-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.