Sau khi nghe tiếng cô gái nói thầm, môi mỏng gợi cảm của người đàn ông khẽ run lên.
Lúc này, từ đằng sau một cái cây khác, có một bóng dáng lặng lẽ không tiếng động đi ra khỏi đó.
Người nọ ôm một bao đồ, từ cách ăn mặc có thể thấy giống như một thư đồng của một anh công tử cổ đại, hắn nhìn về phía Kiều Vô Song, trong mắt mang theo chút mong đợi, cũng mang theo nghi ngờ thật sâu, cùng một chút không thể tin nổi.
Thiếu niên nói: "Chủ tử, nàng đang chửi nương của người."
Mặc dù gã đàn ông đẹp trai kia kinh ngạc, nhưng vẫn chưa nổi giận, đôi mắt câu hồn người mang theo tìm tòi nghiên cứu, nhìn nàng, lại nhếch môi mỉm cười: "Không sao."
Nhìn hai người nói chuyện với nhau, mắt phượng giảo hoạt của Kiều Vô Song thoáng qua một tia sáng, bọn họ ở đây lúc nào, lấy khả năng quan sát của cô, làm sao có thể không nghe ra có người ở gần đây được chứ.
Rốt cuộc bọn họ là ai?
Kiều Vô Song quay đầu lại, nhìn về phía người đàn ông, lạnh lùng nói: "Anh là ai, vì sao lại giúp tôi?"
Gã đàn ông đẹp trai lập lờ nước đôi nói: "Một người đi đường."
Kiều Vô Song nhìn thoáng qua hắn, sau đó chợt phun ra một tiếng hừ lạnh khinh thường.
Lại bất chợt đứng dậy, thậm chí ngay cả đầu cũng không quay lại mà rời đi.
Nhìn bóng lưng của Kiều Vô Song, vẻ mặt thiếu niên vô cùng nghi hoặc nhìn chủ tử nhà mình, nói: "Chủ tử, nàng ta thậm chí không nhìn ngài lấy một cái đó."
Vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-sung-chien-than-tieu-cuong-phi/177101/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.