Kẻ say rượu nặng trịch chẳng khác nào người chết, nhưng Văn Dục chỉ dùng một tay vẫn có thể đỡ người ra khỏi KTV.
Người phục vụ bị hắn gọi đến mở khoá và giám đốc nơi này vẫn luôn cúi đầu đi theo sau lưng, không ngừng bày tỏ ý xin lỗi, chỉ là Văn Dục từ đầu đến cuối vẫn chưa hề để ý.
Mãi đến khi ra tới cửa chính, hắn mới nghiêm túc mà quay đầu liếc mắt một cái, nói: “Tôi đưa cậu ấy đi bệnh viện kiểm tra, nếu cậu ấy có chuyện gì, vậy cứ theo lệ thường xử lý đi.”
Gương mặt tuấn tú của vị giám đốc nọ lập tức nhăn lại như trái khổ qua: “Tiên sinh, chuyện làm ăn không dễ dàng gì…… Chúng tôi nguyện ý bồi thường……”
“Tôi cũng biết ông không dễ dàng,” Văn Dục như có như không câu lên một nụ cười, “Nhưng ông thử đặt mình vào tình cảnh hôm nay xem, nếu như người gặp chuyện là em trai ông thì sao.”
Giám đốc: “……”
Phó Dư Hàn đã hoàn toàn ngủ say như chết, cho dù bị lăn lộn thế nào cũng không hề có dấu hiệu tỉnh lại, chuyện này rất không bình thường, trừ khi trước lúc Văn Dục đến cậu đã uống hết vài thùng rượu.
Nghĩ đến mấy “Chiến tích anh dũng” thời trẻ của Ung Dung, Văn Dục tức giận đến mức muốn đem người rút gân hủy cốt.
Hắn chặn lại một chiếc taxi, đưa Phó Dư Hàn đến bệnh viện kiểm tra. Tình huống của cậu không mấy khả quan, Phó Dư Hàn được đưa đi rửa ruột, Văn Dục gọi điện báo cảnh sát.
Rốt cuộc Phó Dư Hàn đã ăn cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399517/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.