Lão tứ năm nay ba mươi mốt xuân xanh, tự tin vẫn là một cành hoa đương độ, chẳng qua công việc bề bộn cho nên thường xuyên không có thời gian cạo râu, ngoại hình có chút lôi thôi lếch thếch, thoạt nhìn có hơi già.
Cũng bởi vì điều này, y mới không thích nhất chuyện bị người ta bảo mình lớn tuổi.
Văn Dục và lão tứ đã quen biết nhau rất lâu, đương nhiên biết đây là tử huyệt của y.
Lão tứ vui vẻ: “Hắc hắc, tên nhóc thối giỏi lắm! Dám vì một người ngoài mà công kích anh — có ai giống như cậu, lại đi che chở cho ‘tình địch’ không hả?”
Văn Dục rũ mắt, gương mặt tuấn tú không hiện ra biểu cảm nào: “Tóm lại anh đừng động đến cậu ấy.”
Lão tứ vươn ngón trỏ, chỉ chỉ Văn Dục: “Cái tên nhóc này.”
Văn Dục dửng dưng như không nghe thấy.
Hắn không cảm thấy mình làm như vậy có gì kỳ quái, tuy rằng Phó Dư Hàn là tình địch của hắn, nhưng đồng thời cũng là bạn học.
Bạn học và nhóm hồ bằng cẩu hữu này của Văn Dục rõ ràng là hai nhóm người của hai thế giới khác nhau, có thể không liên lạc thì tốt nhất không cần liên lạc. Nếu không phải thấy Phó Dư Hàn thật sự khó khăn, hắn cũng sẽ không dẫn người đến nơi này.
Cũng may lão tứ cũng không chấp nhất, y vốn dĩ chỉ là thuận miệng trêu chọc Văn Dục mà thôi. Thiên hạ hoa cỏ nhiều như vậy, y không thích xuống tay với người mà huynh đệ mình đã nhận định.
Hai người đã lâu không gặp liền trò chuyện đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399513/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.