Tác giả: Lật Diên
Edit: Tiếu | phongvulacha.wp.comLời này của cậu, nói giống như bọn họ hiểu nhau lắm vậy.
Văn Dục cong môi, không đưa ra ý kiến.
“Vậy thì,” hắn bỏ qua đề tài này, “Chúng ta tới, cậu muốn đánh như thế nào?”
“Tôi muốn……”
Ánh mắt Phó Dư Hàn tự nhiên rơi xuống môi hắn.
Buổi tối hôm trước, cậu nhìn thấy hắn ngậm một cây pocky cùng Dương Phàm hôn nhau.
Tối hôm đó, cậu liền muốn vung cho hắn một đấm, nhưng lúc ấy bọn Dương Phàm đều đang có mặt, cho nên cái gì cậu cũng không dám làm. Yêu thầm, hơn nữa còn yêu thầm một thẳng nam, thật sự khiến cậu thấy bản thân hèn mọn đến tận xương tủy. Cậu chỉ có thể cố gắng giữ kín tâm tư của mình, chỉ có thể để chút ít mờ mịt mơ hồ lộ ra bên dưới ngòi bút.
—— Nhưng rồi hôm nay, ba chiếc rương chất đầy những bức hoạ cũ chứa đựng tâm tư ẩn dấu của cậu lại bị Hà Yến đột ngột bán đi.
Đó là bí mật chỉ thuộc về duy nhất mình cậu, cho nên cậu muốn tìm người tố khổ cũng không thể tìm được.
Lớp phù sa lắng đọng dưới bùn nước bất ngờ không kịp đề phòng bị xéo lên, từng đoạn hồi ức xôn xao ùa về, lưu lại một khoảng trống mênh mông khó coi và xấu xí. Gió rít từng cơn gào thét vụt qua, lạnh đến thấu xương.
So với tức giận, cậu đột nhiên cảm thấy thật mờ mịt.
Phó Dư Hàn nhất thời có chút xuất thần, đôi mắt tối tăm giống như một vũng nước tù không hề dao động.
Dáng vẻ đờ đẫn này của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399486/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.