Tác giả: Lật Diên
Edit: Tiếu | phongvulacha.wp.comTrong sáu người, chỉ có Dương Phàm và Chử Lỗi dắt theo xe, nếu một người chở một người thì vẫn thiếu một chiếc nữa.
Đi bằng xe đạp? Phó Dư Hàn cho rằng Văn Dục đang nói giỡn.
Bên cạnh Chử Lỗi có hai người, một người cao gầy có biệt danh “Ma Can”, người còn lại hơi lùn và tròn trịa, gọi là “Bì Cầu” [*]. Lúc này Ma Can nói: “Bọn tớ vừa thương lượng xong, nhà tớ ở gần đây, để tớ về nhà dắt thêm một chiếc xe đạp tới, chúng ta cùng đi.”
[*]
“Ừm.” Phó Dư Hàn đã hiểu, cậu nhìn Văn Dục, nhẹ giọng hỏi, “Cậu định ngồi ghế sau xe Dương Phàm sao?”
“Không được à?” Văn Dục hơi hơi mỉm cười.
Lúc hắn cười, khóe môi luôn hướng về phía trước một cách vừa phải, không quá khoa trương cũng không quá dè dặt, thoạt trông như một quý ông thân sĩ lịch thiệp.
Dương Phàm từng nói, đây là bởi vì Văn Dục vô cùng lịch sự.
Nhưng Phó Dư Hàn cảm thấy, người này đơn giản chính là giả vờ mà thôi.
Cậu khẽ nhướng mày: “Cậu không biết là Dương Phàm không chở theo ai sao?”
Văn Dục: “?”
“Cậu ấy trước đây từng nói, ghế sau chỉ có thể cho bà xã tương lai ngồi.” Chử Lỗi tiếp lời, chỉ vào ghế sau nói, “Bất quá tớ thấy cậu ấy rõ ràng là lười biếng thôi. Cậu nghĩ rằng cậu ấy lắp ghế sau là để chở người sao? Cậu ấy lắp là để cho Hàn ca chở mình đấy!”
Văn Dục: “……”
Văn Dục không nhịn được cười rộ lên, mi mắt cong cong: “Tôi cũng có thể chở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/399482/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.