Vì để cho Văn Dục về nhà không bị lạnh, Phương Uyển Tĩnh trước khi xuống lầu còn cố ý giúp hắn bật sẵn máy sưởi.
Lúc ba người bước vào nhà, trong phòng tràn ngập mùi thơm canh củ mài hầm xương, khiến mọi người lập tức đói bụng, nhưng hiện giờ, ai cũng không có tâm trạng đi ăn.
Phương Uyển Tĩnh khoanh tay ngồi trên ghế sô pha, ánh mắt không có tiêu cự, tựa như thất thần, không biết đang suy nghĩ cái gì. Hai nam sinh cao lớn nắm tay nhau từ ngoài cửa bước vào, đứng trước mặt bà, ánh mắt nhìn thẳng.
“Con không cần phải câu nệ như vậy.” Phương Uyển Tĩnh bỗng chốc hoàn hồn, vẻ mặt trở nên vô cùng phức tạp, “Đi cởi áo khoác và cặp sách xuống đi, dì cũng không có quở trách con.”
Bà căn bản là không có tư cách.
Phương Uyển Tĩnh mơ hồ nhớ lại lúc mình và Văn Tự Minh mới vừa ở bên nhau, Văn Dục lúc đó vẫn còn nhỏ, một đứa trẻ, lại quá mức thành thục ổn trọng.
Mỗi khi bà đến nhà sẽ chủ động lễ phép chào hỏi, trước khi bà kết hôn với Văn Tự Minh thì gọi bà là “Dì”, sau khi kết hôn chuyển thành gọi “Mẹ”, sửa miệng đến mức không có bất kỳ chướng ngại tâm lý nào.
Lúc đầu bà thật sự bị Văn Dục lừa, nghĩ rằng đứa trẻ này tương đối dễ chịu, sau này mới phát giác không phải như vậy —— cả người Văn Dục giống như một tác phẩm nghệ thuật được đóng khung hoàn hảo, ngay cả báo báo về những gì đã xảy ra trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-va-ke-tu-tren-troi-roi-xuong-he/1982018/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.