Nam Hữu Kiều Mộc: Chu Sa Chu Sa ~
【 Mặc Hương 】 Chu Sa: Kiều thụ vậy mà có thời gian rãnh đi tìm tôi, dựa theo niệu tính (1) của cậu, không phải đã sớm ngồi xổm chờ dưới YY của đại thần sao?
(1) Niệu tính (尿性): một loại nhạo báng thiện ý, ý chỉ một người rất giởi trong phương diện nào đó
Nam Hữu Kiều Mộc: [xấu hổ] treo máy rồi
Nam Hữu Kiều Mộc: Tôi rất nghiêm túc hỏi cô một chuyện, cô xem tiểu thuyết ghét nhất bị cái gì?
【 Mặc Hương 】Chu Sa: (⊙o⊙)... spoil trước nha
Nam Hữu Kiều Mộc: [mỉm cười] tôi an tâm rồi.
【 Mặc Hương 】 Chu Sa: Cái quỷ gì [ ]
Nam Hữu Kiều Mộc: Cô thật sự trở nên hung tàn rồi. [thương cảm ]
【 Mặc Hương 】Chu Sa: Đó là bởi trước đây vì tôi nghĩ cậu rất bớt lo, thế nhưng tôi hiện tại phát hiện, cậu quá cần nhọc lòng.
Nam Hữu Kiều Mộc: [ủy khuất ]
Nam Hữu Kiều Mộc: Nhớ kỹ đêm nay phải từng phút từng giây không ngừng canh giữ trước YY.
【 Mặc Hương 】Chu Sa:!!!! Nói mau
Nam Hữu Kiều Mộc: [suỵt] không thể spoil. Biến đây ~~
【 Mặc Hương 】Chu Sa: Cậu quay lại đây cho bà!!!
Kiều Sâm cười đóng cửa sổ, tủm tỉm kiểm tra lại quà sinh nhật mà mình đã ghi âm tốt một lần nữa. Mở YY, khoác clone mắt hai mí (một loại acc clone không tra được IP).
Nghe Huyền Ngư đang đùa với hai người chủ trì Minh Nguyệt Dạ, Diệp Tử, Kiều Sâm một mực lo lắng chuyện tỏ tình của cậu, hoàn toàn không có chú ý bọn họ đang nói cái gì, đợi đến lúc Huyền Ngư bắt đầu hát, cậu mới lấy lại tinh thần, thực sự là tê rần cả cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truc-ma-anh-rot-ngua-roi/559739/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.