58.
Sửng sốt vài giây.
Thẩm Trạc không thể tin nổi nói: “Anh, anh nhìn thấy em?”
“Nhìn thấy.” – Cho dù Chu Phương Nghiễn muốn nghe Thẩm Trạc nói ra lời thật lòng, nhưng mỗi khi nhìn thấy cậu đau lòng khổ sở, trong lòng hắn liền cảm thấy vô cùng áy náy.
Tôi là người, tôi không phải người, tôi là người, tôi không phải người, tôi là người, rất nhiều những suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu, Chu Phương Nghiễn rốt cuộc cũng có thể lớn tiếng tự trả lời, “Tôi đúng là người.”
Hắn thẳng thắn, thừa nhận muốn để Thẩm Trạc biết rằng không phải không có người nhìn thấy cậu, cậu không hề cô đơn.
Thẩm Trạc trầm mặc một hồi.
Từ lúc bắt đầu hỏi cho đến hiện tại, có rất nhiều cảm xúc lẫn lộn trong cậu, có xấu hổ, có phẫn nộ cùng với tủi thân và đau lòng.
Mình trộm hôn một cái, anh ấy cũng biết?
Còn nhìn lén anh ấy tắm?
Những lời kia cũng nghe thấy hết rồi?
Còn có….
Cậu ngồi bên cạnh khóc như một đứa cháu nội, Chu Phương Nghiễn cũng biết.
Rõ ràng có thể nhìn thấy, lại còn cố tình giả vờ như không có gì.
Muốn làm mình xấu mặt đây mà.
Thẩm Trạc lau khô nước mắt, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Chu Phương Nghiễn.
Lặng lẽ trở về góc tường, một câu cũng không nói.
59.
Xong.
Vất vả khổ sở mấy chục năm.
Thoáng một cái đã lại yêu đương như trước.
Chu Phương Nghiễn nhìn ánh mắt của Thầm Trạc liền biết có chuyện gì xảy ra.
Ánh mắt này, cùng với ánh mắt lúc trước khi giận mình giống nhau như đúc.
Có thể làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-tang-le-cua-ban-trai-cu-phat-hien-doi-phuong-thanh-quy/261578/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.