Lập đông, vạn vật bị che lấp.
Nếu ở Kinh Thành đã là những ngày gió lạnh thấy xương.
Thì ở nơi Tây Nam này, lá vàng nhưng không rụng, buổi trưa trời vẫn còn ấm áp.
Khách điếm đơn sơ cạnh đường chính, ngày thường chỉ có một lão chưởng quầy ở, nhưng hôm nay, lại có hai vị khách qua đường đến.
Một người mặc y phục đen có buộc ở cổ tay không nói một lời nào đi vào khách điếm, sau đó nắm dây cương hai con ngựa đi ra chuồng ngựa phía sau hậu viện.
Người còn lại thì nhìn quanh bốn phía, cuối cùng đi đến chỗ lão chưởng quầy.
Lão chưởng quầy thấy dung mạo y xuất trần, thanh tuyển vô song đã biết người tới không phải người thường.
Mộ Chi Minh mỉm cười chắp tay thi lễ, đưa cho lão chưởng quầy một ít bạc: "Đêm nay quấy rầy, một gian phòng là được."
Lão chưởng quầy run run rẩy rẩy nhận bạc, nghi hoặc mà xác nhận lại: "Một gian?"
"Đúng, một gian." Mộ Chi Minh cười nói, "Đi đường mệt nhọc, bụng đói đến kêu vang, không biết lão nhân gia có thể giúp chúng ta chuẩn bị chút đồ ăn hay không."
Lão chưởng quầy: "Đương nhiên có thể, đương nhiên có thể."
"Đúng rồi." Mộ Chi Minh lại hỏi, "Lão nhân gia, ta muốn hỏi thăm người một chuyện."
Lão chưởng quỹ: "Công tử ngươi hỏi."
Mộ Chi Minh: "Người biết Thiên Độc Cốc ở đâu không?"
"Ai u, Thiên Độc Cốc à." Lão chưởng quầy cũng không mấy kinh ngạc, dù sao thì phần lớn người tới nơi hoang vu này đều là vì tìm Thiên Độc Cốc, "Công tử, đi thẳng về phía nam, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-tuong-quan-luon-xem-minh-la-the-than/942412/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.