Tô Diệp Nhiên nhiều lần xác định địa điểm không sai, nhìn sạp hàng trống rỗng, trong lòng khỏi mất mát, cau mày nói: "Hôm nay sao lại không tới đây, chẳng lẽ tạm thời có việc?"
"Lần này phải làm sao bây giờ, khi đó sao cậu lại không lưu lại số điện thoại của người ta, ngay cả địa chỉ cũng không có, hiện tại đi đâu tìm người bây giờ." Dương Hoành Thịnh vô cùng lo lắng oán giận nói.
"Tôi làm sao biết bùa chú của cô bé đó có hiệu quả chứ, hơn nữa đầu năm nay lừa đảo còn ít sao? Aiz, sớm biết, sớm biết…" Tô Diệp Nhiên thở dài, khi đó anh cũng xem như là ráng chữa ngựa chết thành ngựa sống, thật sự không ôm hy vọng gì lớn, ai biết phong hồi lộ chuyển*.
*峰回路转 phong hồi lộ chuyển” nghĩa là đột nhiên thay đổi 180 độ.
Dương Hoành Thịnh cũng biết hiện tại oán giận nhiều hơn nữa cũng là vô dụng, vỗ mạnh đùi, lòng nóng như lửa đốt nói: "Chúng ta có thể chờ được, nhưng lão đại cũng không thể chờ. Cậu nghĩ lại một lần nữa, xem có manh mối gì không?”
Tô Diệp Nhiên nhìn Dương Hoành Thịnh tràn đầy chờ mong trông cậy vào anh nhớ tới cái gì đó, liền liếc nhìn qua trong lòng cũng vô cùng lo lắng, bất đắc dĩ nói: "Tất cả cuộc nói chuyện giữa tôi và vị kia đều kể lại kỹ càng cho cậu nghe hết rồi còn đâu, nào có manh mối gì nữa."
"Tôi nói cậu thật sự là không có đầu óc, vị đại sư kia cũng đã chỉ ra quỷ khí trên người cậu, cái này rõ ràng chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thien-su-bat-quy/4618507/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.