Trì Lăng Diễm sờ sờ chóp mũi cao thẳng của Trì Xu Nhan, cường thế không cho phép từ chối đeo lại ngọc bội cho cô: "Tuyệt đối không được tháo xuống."
Trì Xu Nhan vừa nhìn Trì Lăng Diễm như vậy cũng biết nếu cô thật sự đem miếng ngọc bội này gỡ xuống, ba cô khẳng định sẽ nóng nảy với nàng. Chỉ có thể lưu luyến không rời chào tạm biệt với ông, nhìn bóng lưng cao lớn của ba rời đi, trong mắt Trì Xu Nhan tất cả đều tràn đầy u ám.
Kiếp trước, ba cô chính là bởi vì nhiệm vụ nhỏ không cho là quan trọng này mà mất mạng, nhưng mà lần này không có vận mệnh của cô liên lụy, lại thêm cô vẽ bùa hộ mệnh, hẳn là có thể tránh thoát một kiếp. Nhưng cho dù là như vậy, Trì Xu Nhan cũng không hề xem nhẹ, xem ra hôm khác vẫn phải làm một cái liên tâm kính, cô cũng có thể biết tình huống của ba ở xa ngàn dặm, nếu có có cái gì không đúng, ngược lại có thể lập tức chạy tới.
Trì Xu Nhan trở về phòng, nằm nghiêng ở trên giường, hướng về phía ánh đèn đánh giá miếng ngọc bội màu trắng vẫn luôn mang theo trên người, ngọc bội này chính là một thứ tốt, linh khí dồi dào, có công năng trấn tà tránh hung, thể chất của cô có chút đặc thù, rất dễ bị đồ vật âm tà quấn lấy. Kiếp trước nếu như miếng ngọc bội này của cô không bị Phùng Nghiên Lệ lừa gạt lấy đi, chỉ sợ là Phùng Nghiên Lệ muốn mượn vận khí của cô cũng không dễ dàng như vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thien-su-bat-quy/4618481/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.