Ông tỉ mỉ quan sát con gái thêm vài lần, giơ tay lên muôn vén mái tóc rủ xuống che khuất hai gò má của cô ra sau đầu, đang muốn đánh thức cô, đột nhiên trên tay cứng đờ, liền nhìn thấy trên hàng lông mi dày đặc thon dài của Trì Xu nhan run lên, phía trên đều là dấu vết bị nước mắt thấm ướt, giống như cánh bướm bị mưa gió làm ướt. Hai hàng lông mày xinh đẹp nhíu lại, gắt gao cắn môi, Trì Lăng Diễm trong lòng kinh hãi ở một bên nhìn không lên tiếng, lặng lẽ rơi nước mắt.
Đây là vừa rồi bị dọa sợ, rơi vào ác mộng sao? "Được rồi, mày cái sao chổi này, khóc cái gì mà khóc, em tư còn không phải là do mày hại chết sao, giả bộ đáng thương cái gì, chúng ta nuôi mày lâu như vậy, coi như là đã tận tình tận nghĩa với mày rồi, về sau mặc kệ cho mày tự sinh tự diệt."
"Tao đã cho mày mặt mũi mà mày không cần, còn không biết xấu hổ, đây đã là nhà của tao, mau cút đi!"
Trì Xu Nhan nhìn thấy một cô gái giống mình y như đúc, nâng hũ tro cốt quỳ xuống trước mặt cả nhà Trì Quế Hoa, hèn mọn cầu xin cô ba cho ba cô nhập thổ vi an.
"Cháu có thể từ bỏ căn nhà này, cô ba cháu cầu xin người, trước kia là cháu không hiểu chuyện, hiện tại cháu chỉ cầu xin người hãy nể mặt ba cháu, để cho ông ấy có một phần mộ có thể yên nghỉ." Cô gái nhỏ yếu đuối cầu xin nói.
Hơn nữa còn dập đầu, quỳ rách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thien-su-bat-quy/4618477/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.