Thấy Trì Quế Hoa còn muốn nói tiếp, Trì Lăng Diễm khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua con gái vẫn đang nhắm mắt ngủ say trên giường một cái, vội vàng nhỏ giọng nói: "Chị ba, chúng ta ra ngoài nói chuyện."
Trì Quế Hoa liền gật đầu đồng ý.
Cửa vừa mới đóng lại thì một lúc sau lông mi của Trì Xu Nhan liền cử động, cô chậm rãi mở mắt ra và nhìn xung quanh, dưới mũi đều là mùi nước khử trùng, cô nhìn trần nhà trắng như tuyết, trong lúc nhất thời có hơi ngơ ngẩn, vậy mà cô không chết, sao lại như vậy được? Trì Xu Nhan trở mình một cái rồi đứng lên, hơi vươn vai và tiện tay sờ một cái, liền chạm vào mặt dây chuyền ngọc bích màu trắng mát lạnh trên cổ.
Lần này cô thật sự bị chấn động, khối ngọc này không phải đã sớm vỡ vụn rồi sao?
Cô vội vàng nhìn quanh bốn phía, nhìn thấy ở trên tủ đầu giường có đặt một xấp báo.
Cho dù nhìn thấy ngày tháng ở trên báo thì cô vẫn không thể tin được, cũng mặc kệ cơ thể mình vẫn còn suy yếu không có bao nhiêu sức mà chạy thẳng vào phòng vệ sinh.
Cho đến khi cô thấy trong gương phản chiếu một khuôn mặt ngây ngô bị mái tóc dài tới lông mi che mất khuôn mặt, khí chất nhợt nhạt u ám của một cô gái tầm 17 - 18 tuổi, bây giờ Trì Xu Nhan mới chắc chắn được, cô vui mừng như muốn điên lên, muốn cười nhưng cười không nổi, cảm xúc như muốn vỡ ra, muốn trút bỏ tất cả cảm xúc của mình, khóc lóc không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thien-su-bat-quy/4618467/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.