Trương Hàng hoàn toàn không kinh ngạc, trên thực tế hành động mấy ngày nay của Triệu Hiểu Liên đã khiến cậu nảy ra cảm giác nguy cơ, không có nguồn kinh tế cũng không có công việc đàn hoàng, có nhiều tiền hơn nữa cũng có ngày miệng ăn núi lở, đây là đạo lý ngay cả cậu cũng hiểu, thế nhưng Triệu Hiểu Liên lại không mang tới. người phụ nữ này chỉ thích hôm nay có rượu hôm nay say, ngày mai… ngài mai bán nhà lại tiếp tục chơi đùa.
Triệu Hiểu Liên hết tiền sẽ bán nhà, chuyện này từ sớm Trương Hàng đã nghĩ đến, cậu chỉ là có điểm mờ mịt, trong lòng cũng không nén được cảm xúc đau xót cùng bất lực. Cậu có chút không nghĩ đến, Triệu Hiểu Liên cư nhiên có thể nhẹ nhàng bỏ rơi cậu như vậy, không nói một lời liền rời đi. Cho dù muốn bán nhà rời đi, trước đó bà không thể nói một tiếng cho cậu biết sao? Hay là bà sợ? sợ cậu sẽ tiếp tục bám theo liên lụy bà, khiến bà phải nghĩ biện pháp kiếm tiền nuôi cậu. Cậu có phải nên cảm thấy may mắn vì mình không có mang chuyện đôi mắt ra nói cho Triệu Hiểu Liên? Bằng không chỉ sợ bà còn bỏ cậu lại nhanh hơn, quyết tuyệt hơn, đến lúc đó cậu không phải lại càng thương tâm sao?
Có thể, cậu còn phải cảm tạ bà, chí ít bà không vay một đống nợ nặng lão muốn cậu giúp nàng chi trả.
Trương Hàng gật đầu với nam nhân ngoài cửa, đáp ứng mình sẽ lập tức dọn đi ngay trong hôm nay. Sau đó cậu xoay người về phòng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/75291/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.