Cũng không biết là ngồi bao lâu, từ lúc hừng đông cho đến khi bầu trời tối đen, thân thể của Trương Hàng đều lạnh cóng đến không còn cảm giác nữa, Lục Thừa Nghiệp biết không thể để cậu ở bên ngoài như thế bèn đứng lên cắn chéo áo của đối phương kéo lên, dùng mũi đẩy đẩy cái mông cậu, muốn Trương Hàng về nhà.
Tuy rằng cái nhà kia chỉ mấy ngày nữa đại khái cũng đã không là gia đình của Trương Hàng nữa, thế nhưng nơi đó chí ít còn có thể che mưa chắn gió, giữa mùa đông thế này còn người cũng không thể chỉ mãi ở bên ngoài. Lục Thừa Nghiệp lý giải tâm tình không muốn về nhà của Trương Hàng, hắn cũng từng trải qua độ tuổi kiêu ngạo này, thà chết đói chứ không cúi đầu. Thế nhưng như vậy là không được, người thủy chung vẫn phải sống, cho dù có gian nan đau khổ hơn đi nữa, chỉ cần một khi sống qua, đến lúc nhớ lại đều chỉ cảm thấy những gian nan thống khổ lúc đó bất quá chỉ là một dấu chân trên đoạn đường nhân sinh, hoặc sâu hoặc cạn, khác biệt là ở mình dùng cách nào đối diện với nó mà thôi. Trương Hàng có thể thường rằng mù quáng ở bên ngoài chứ không muốn về căn nhà kia, cũng không muốn đón nhận thêm sự ban tặng của Trương Khải Minh cùng Triệu Hiểu Liên. Thế nhưng bây giờ cậu nhất định phải quay lại, không thể vì một cái tương lai xa xôi nào đó kia mà làm khó bản thân mình hiện tại.
Mỗi một bước chân đều phải do bản thân mình tự đi ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/75288/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.