Mặc dù Trương Hàng đã thấy rõ toàn cục, thế nhưng khi cậu mẫn cảm phát hiện trong phòng còn có tiếng hô hấp của một người khác trong lòng vẫn không khỏi thầm xuống. Không ai không hy vọng cha mẹ có thể yêu thương chính mình, đáng tiếc hy vọng của cậu vĩnh viễn chỉ là một ảo mộng xa vời.
Bất quá, cũng không có gì là không chịu được, cậu đã có được thứ tình cảm sâu sắc và thuần túy nhất trên đời này, còn lại… không có cũng không sao.
Nghĩ đến sự quan tâm của Lục Thừa Nghiệp đối với mình, Trương Hàng không khỏi lộ ra một nụ cười phi thường ấm áp, thế nhưng Triệu Hiểu Liên lại ngỡ rằng nụ cười này xuất hiện là bởi vì chính mình. Bà suy nghĩ một chút, trước tiên nháy mắt ra dấu với đồng bọn của mình, để hắn yên tĩnh chờ thêm một chút.
Bà ngồi đối diện Trương Hàng, gắp một khối xương sườn vào trong bát của cậu, Trương Hàng sờ sờ chén canh Triệu Hiểu Liên cố ý bày trước mặt mình, cúi đầu nếm xương sườn một chút. Khẩu vị rất mặn, nếu ăn vào nhất định cần phải uống nước, chén canh lại vừa vặn đặt ở trước mặt…
“Cái kia… hình như là để hơi nhiều muối rồi, lúc nãy khi nấu cơm mẹ nghĩ con sẽ đến, liền hơi quá khẩn trương.” Thanh âm của Triệu Hiểu Liên ôn nhu săn sóc, từ khi Trương Hàng ra đời đến giờ vẫn chưa từng nghe bà nói chuyện với mình dịu dàng như vậy.
Trong lòng cậu đột nhiên dâng lên một trận uể oải, đặt đũa xuống, nói: “Con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880991/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.