Kế hoạch nguyên bản của Trương Hàng chính là giả vờ hòa hảo với Triệu Hiểu Liên, chỉ cần một ngày cậu tha thứ cho bà ta, Triệu Hiểu Liên đại khái sẽ nghĩ hết biện pháp khóc than, khuyên cậu để Lục Thừa Nghiệp thay đổi di chúc. Bất quá hiện giờ cậu đã không định ủy khuất chính mình nữa, dù sao muốn diễn như vậy cũng không quá dễ dàng, vốn là chuyện không thể tha thứ cậu làm cách nào cũng không thể thực sự biểu hiện giữa hai người đã không còn chướng ngại. Bất quá nếu cứ như vậy, muốn để người phía sau màn lộ ra sơ hở để truy tìm bằng chứng lại không được thuận tiện, Trương Hàng quả thực thế nào cũng không cam lòng.
“Không cần phải… không cam lòng, ” Lục Thừa Nghiệp thỏa mãn địa không ngừng cọ đầu vào mặt Trương Hàng, “Đối phương nếu đã phải sử dụng đến thủ đoạn phi pháp đến cướp đoạt tài sản, lại còn lợi dụng Triệu Hiểu Liên đến chèn ép em, nhất định đã là tình thế bắt buộc. Đã như vậy, em mềm cứng không ăn ngược lại càng dễ dàng khiến đối phương cùng quẫn, bí quá hóa liều. Anh không lo lắng người đó không lòi đuôi, anh là lo lắng an toàn của em.”
Trương Hàng vốn là thắt lưng xương sống đều ê ẩm nằm dài trên giường, thế nhưng Lục Thừa Nghiệp lại cứ cố ý giống như một con chó lớn không ngừng dùng tóc cọ cọ vào cậu, cọ đến Trương Hàng phát giác vài thứ không được bình thường, cậu chăm chú ngửi một cái, kinh ngạc nói: “Mùi vị của dầu gội đầu này…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880989/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.