Dựa theo suy nghĩ của Lục Thừa Nghiệp, hắn đã ở dưới tình huống Trương Hàng không biết điều tra xong sinh hoạt của Triệu Hiểu Liên trong mấy năm nay, nắm lấy điểm yếu của bà ta uy hiếp đem người đuổi đi thật xa, không để bà ta có cơ hội gây tổn thương cho Trương Hàng. Thế nhưng không biết có phải do người khiếm thị đặc biệt mẫn cảm hay không, sắc mặt của hắn vừa trầm xuống, Trương Hàng phảng phất có thể biết được, lập tức bắt lấy cổ tay của hắn. Lục Thừa Nghiệp nhìn về phía Trương Hàng, chỉ thấy biểu tình của cậu lúc này nghiêm túc không gì sánh được.
“Đại Hắc, ” Trương Hàng nói, “Cái gì cũng không cần làm, chuyện này để em tự giải quyết.”
Lục Thừa Nghiệp bị cái xưng hô Đại Hắc này làm cho 囧 một chút, có chút lúng túng nói: “Vì sao đột nhiên gọi anh là Đại Hắc?”
“Bởi vì chỉ co mình em sẽ gọi anh như vậy, chỉ có mình em.” Trương Hàng cười nói.
“Cho dù em có gọi an là Đại Hắc anh cũng không để cho em đi mạo hiểm.” Lục Thừa Nghiệp ý thức được ý đồ của Trương Hàng, lập tức phản đối.
“Em không muốn làm một người vô dụng,” Trương Hàng nghiêm túc nói, “Trên thế giới này, có một số việc cho dù là người thân mật đến thế nào cũng không thể làm thay đối phương, có một số việc chỉ có thể tự mình đối mặt. Triệu Hiểu Liên, bà ấy… mặc kệ bà ấy đã làm chuyện gì cũng là mẹ của em, em phải đối mặt với bà. Cho dù bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880987/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.