Lục Thừa Nghiệp vốn cho rằng sau khi mình và Trương Hàng tâm sự với nhau, quan hệ của bọn họ sẽ trở nên càng thêm thân mật không có khoảng cách, dù sau vừa biểu lộ xong chính là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, hẳn là mỗi phút mỗi giây đều khát vọng ở cùng nhau. Nhưng chẳng ngờ, quan hệ giữa bọn họ cũng không phát sinh cải biến gì
Mỗi buổi sáng đều là Trương Hàng tỉnh dậy trước, thính giác của cậu linh mẫn, bên ngoài chỉ có một chút thanh âm cũng làm cậu tỉnh lại. Mà sau khi tỉnh lại Trương Hàng cũng không rời giường, vẫn nằm bên cạnh Lục Thừa Nghiệp nghe tiếng hô hấp của y, thẳng đến khi Lục Thừa Nghiệp sắp tỉnh lại liền sờ sờ mái tóc hoặc hai gò má của hắn, tựa như vương tử hôn nhẹ đánh thức người đẹp ngủ trong rừng vậy. Thường thì mỗi lúc đó Lục Thừa Nghiệp đều rất phiền muộn, ở trong tưởng tượng của hắn, bất kể là ai tỉnh dậy trước hắn đều phải tặng Trương Hàng một nụ hôn dài 30s tiêu chuẩn, hôn đến khi cả hai khí tức bất ổn, ước gì ở trên giường đến một lần mới tốt. nhưng mà, sau khi tỉnh lại lại thường thường nhìn thấy Hàng Hàng mỉm cười với hắn, nói: “Đánh răng rửa mặt nào.”
Đánh, răng! Hai chữ này sẽ khiến Lục Thừa Nghiệp vốn đang đắm chìm trong lãng mạn nháy mắt thanh tỉnh, hắn sẽ nhớ đến khứu giác của Trương Hàng dị thường linh mẫn, sau đó, sẽ không có sau đó rồi.
Rửa mặt xong là cùng ăn điểm tâm, quá trình này trương đối ngọt ngào, thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880981/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.