Tháng 9 năm 2015, trong phòng bệnh của một bệnh viện hạng sang tại Bắc Kinh, Lữ Tín Thành nhíu mày hỏi bác sỹ: “Dựa theo cách nói của các người, giám đốc Lục đã thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, không có gì đáng ngại nữa. bình thường mà nói hẳn là chỉ cần một hai ngày đã có thể tỉnh lại. Thế nhưng vì sao đến giờ đã ngài ấy đã hôn mê hơn nửa tháng, thân thể càng lúc càng suy yếu, lại còn không có dấu hiệu hồi tỉnh?”
Bác sĩ cũng rất bất đắc dĩ: “Tôi chưa nay cũng chưa từng nhìn thấy loại tiền lệ này, theo lý thuyết thương thế của ngài Lục không nặng, mặc dù bị xe tải đụng thẳng vào thế nhưng tính năng an toàn của chiếc xe ngài ấy lái rất cao, hơn nữa lúc lái xe cũng tuân thủ đầy đủ quy tắc an toàn. Tuy rằng cả chiếc xe đều bị đụng lật nhào, nhưng mà túi khí bảo hộ và dây an toàn đều làm tốt chức năng bảo vệ khu vực đầu, ngực, khiến ngài ấy không bị thương trí mạng. Kết quả kiểm tra của chúng tôi cho thấy, đầu của ngài Lục quả thực đã bị chấn động nhẹ thế nhưng không quá nghiêm trọng, vết thương nặng nhất trên người chính là xương chân bị gãy do xung động lúc xe lật, còn lại không có gì đáng kể. Chúng tôi cũng không hiểu vì sao cho đến bây giờ ngài ấy vẫn chưa tỉnh lại.”
Chân mày của Lữ Tín Thành càng nhíu chặt, hoàn toàn không có xu hướng giản ra, y đã theo Lục Thừa Nghiệp rất nhiều năm, từ một trợ lý nhỏ trở thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880970/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.