Sau khi thoáng thanh tỉnh một ít, Trương Hàng đứng dậy cởi hết quần áo, lộ ra vóc người mặc áo thiên gầy, cởi ra có cơ thịt. Lục Thừa Nghiệp thân là chó cưng có phúc lợi tốt, đã vô số lần nhìn thấy vóc người của Trương Hàng, mà mỗi một lần đều là nhìn không chuyển mắt, đẹp đến không nói được thành lời. Ngày hôm nay so với trước đây không giống, ánh sáng trong phòng tổng thống này phi thường, phi thường sung túc, dưới dương quang sáng ngời, vóc người hoàn mỹ của Trương Hàng đẹp tựa như một cảnh quang mỹ lệ nhất, khiến Lục Thừa Nghiệp đong đưa hoa cả mắt, rồi lại luyến tiếc nháy mắt.
“Đại Hắc?” Thanh niên xoay người, rõ ràng là nhìn không thấy thế nhưng cậu vẫn luôn nỗ lực dùng mắt hướng về vị trí của Đại Hắc, chỉ một cái chớp mắt, đôi đồng tử đen bóng thâm thúy kia vừa vặn đối diện với Lục Thừa Nghiệp, nhất thời khiến trái tim của hắn đập nhanh đến không gì sánh được..
Hắn quơ chân nhấc móng đi đến bên cạnh Trương Hàng, Trương Hàng cúi người xuống, vì Đại Hắc cởi ra vòng cổ, sau khi tháo ra còn đau lòng sờ sờ mớ lông bị đè ép của đối phương.
“Thật không muốn xích Đại Hắc, ” Trương Hàng đau lòng xoa xoa lưng Đại Hắc, “Là vì khiến người khác an tâm mới phải làm như thế. Chỉ là căn bản Đại Hắc cũng không cắn loạn người mà.”
“Uông!” Không thể nói như vậy, dù sao tôi cũng là tình nguyện mang vòng cổ, bởi vì như vậy cậu mới dễ dàng cầm dây đi theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880966/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.