Tết âm lịch năm 2006 Trương Hàng vẫn chưa mù, thế nhưng Trương Khải Minh và Triệu Hiểu Liên đều không về nhà, cậu cùng với Đại Hắc mua thật nhiều pháo hoa để phòng, lúc đó Trương Hàng ngồi trong sân biệt thự, lẳng lặng nhìn bầu trời khói lửa rực rỡ mà rơi lệ. Đến tết 2007, cậu mù, không có cha mẹ bên cạnh, ở trong căn nhà không phải là biệt thự của mình để có thể tự do châm pháp hoa, mà cậu cũng đã không thể nhìn ngắm nữa.
Nhưng mà, lại ngoài ý muốn hoàn toàn không cảm thấy cô đơn tịch mịch.
Trường khuyết tật cũng giống như những ngôi trường bình thường khác, có hai kỳ nghỉ đông và hè, nguyên đán qua đi Trương Hàng liền được nghỉ dài. Mà dì giúp việc cũng là người nơi này, không cần về quê, thế nên chuyện cơm nước của cậu cũng không bị trì hoãn, mà dì lại có thêm tiền thưởng tết. Thế nhưng, dù sao từ trừ tịch đến mồng bảy dì vẫn xin nghỉ phép, trong nhà mỗi người tết nhất ai lại chẳng có chuyện cần xử lý, khoảng thời gian này Trương Hàng liền tương đối thương cảm rồi. Người ta tết ăn thịt ăn cá, Trương Hàng ngay cả mình ăn cái gì cũng không biết.
Trải qua nửa năm làm quen và sự trợ giúp của Lục Thừa Nghiệp, Trương Hàng đối với tình huống của mình đã rất quen thuộc, có rất nhiều chuyện có thể làm tốt không kém người bình thường, mà ở phương diện nhận thức tiền thật tiền giả thì cậu so với nhân viên ngân hàng còn làm tốt hơn. Trước đó từng có người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880953/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.