Editor: Linh
Hắn từ đáy lòng phát ra một tiếng thở dài, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Phùng Liên Dung thấy mày hắn cau lại, như một tòa núi nhỏ dựng đứng liền không dám lại động, chỉ ngồi ở bên cạnh.
Một lát sau Ngự thiện phòng đưa thuốc đến, nàng nhẹ giọng gọi hắn dậy, nhìn hắn uống hết, lại nhẹ nhàng giúp hắn lau đi chút nước thuốc dính trên khóe miệng.
Triệu Hữu Đường nhíu mày nói: “Đắng quá, cũng không biết dùng cái gì!”
Phùng Liên Dung cười nhón một miếng đường từ trong khay lên bỏ vào trong miệng hắn: “Thân thể Hoàng thượng vẫn luôn rất tốt, tự nhiên là không có thói quen uống thuốc.”
Triệu Hữu Đường cười cười: “Nói cũng đúng.”
Phùng Liên Dung thấy hắn ăn xong, lại đưa nước cho hắn: “Miệng có vị ngọt cũng không thoải mái, Hoàng thượng uống nước xong nên ngủ, thiếp thân cũng nên cáo từ.”
Triệu Hữu Đường cầm lấy tay nàng: “Nàng trở về cũng nên nghỉ ngơi, hôm nay cưỡi ngựa mệt đúng không?”
Không chỉ cái này, nàng còn bị Phương Yên răn dạy, chưa chắc đã ít mệt hơn hắn, lại còn túc trực ở bên cạnh chăm sóc hắn, trên mặt thậm chí còn không một chút che giấu.
Phùng Liên Dung cười nói: “Cưỡi ngựa không mệt, thiếp thân cảm thấy rất thích chỉ tiếc chưa đi hết cánh rừng, còn có Hoàng thượng nói bắt cá cũng chưa đi được.”
“Chuyện này có gì khó, đợi Trẫm khỏe rồi sẽ dẫn nàng đi.” Hắn ánh mắt ôn nhu, “Qua đây.”
Phùng Liên Dung tiến tới gần.
“Có sợ Trẫm lây bệnh sang cho nàng không?” Hắn hỏi.
“Không sợ, thật hi vọng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-sung-phi/753997/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.