Triệu Hữu Đường vừa bãi triều liền đến Diên Kỳ cung thăm hai con trai.
Kết quả lại thấy Phùng Liên Dung đầu tiên, môi nàng quả nhiên xanh tím, giống như ăn dâu xong mà không lau sạch, hắn nhìn thấy đã muốn cười, nhưng do là một tay mình tạo thành, đành nhịn xuống, sờ sờ đầu nàng nói: “Cũng không xấu mà, qua hai ngày là tốt rồi.”
Phùng Liên Dung lập tức chạy đến trước gương soi, nhìn thế nào cũng thấy xấu, hừ nhẹ nói: “Hoàng thượng còn không phải cũng ghét bỏ, bằng không….”
Nàng cúi đầu sờ sờ hai con cá vàng treo bên hông.
Triệu Hữu Đường nhíu mày: “Bằng không?”
Hắn nghĩ nghĩ, cúi đầu hôn lên môi nàng: “Sáng sớm đã cáu kỉnh với Trẫm!”
Phùng Liên Dung lại vui trở lại, vì hắn hiểu rõ ý của nàng.
“Vừa rồi trên đường đến đây ta nghĩ đến một chuyện, lần trước A Lý chọn đồ vật đoán tương lai, bắt được cái gì vậy?” Hắn tính tính thời gian, vừa đúng lỡ mất con thứ ba chọn đồ vật đoán tương lai, vừa đến cửa lại nghĩ ra chuyện này.
Phùng Liên Dung không biết nói như thế nào, đưa tay lên miệng cắn cắn.
“Sao vậy?” Thấy nàng như vậy, Triệu Hữu Đường đoán, “Hay là cũng bắt son?”
“Không phải.” Phùng Liên Dung đầu cúi càng thấp, tiếng nói nhỏ như muỗi kêu, “Cái gì cũng không bắt, đang ngủ.”
“Ngủ?” Triệu Hữu Đường ngây người một lát, bỗng nhiên cười lên ha ha, lệnh Du thị đi qua, hắn ôm lấy Triệu Thừa Mô từ trong tay Du thị, bóp bóp khuôn mặt hắn, “Con rất có ý tứ đấy, vậy mà lại ngủ, nghĩ gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-sung-phi/753979/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.